Đêm qua mộng chắp không thành
Thẩn thơ ra đứng một mình trước sân
(Sao Mai rụng vướng dòng Ngân)
Hoa vườn xưa nở, cố nhân xa rồi
Chiều nay gió lạnh nổi xao
Tiếng thu nghe đã xạc xào khắp nơi
Đừng rơi, đừng rơi, lá ơi!
Có ai góc bể chân trời nhớ nhau
Kể từ Lưu Nguyễn về trần
Lối đào thăm thẳm mấy lần suối hoa
Tay tiên để lạnh thoi ngà
Có con chim thước qua nhà không kêu
Thế ra thu đã đến rồi
Thảo nào mưa gió tơi bời mấy hôm
Xa xôi ai đấy có buồn
Thôn Dương cành liễu võ vàng tương tư
Mấy nét đơn sơ - Ngân Giang
1944
CHẲNG HIỂU NỮA RỒI
Đi về trong cõi người ta
Em từng đã biết máu da thịt người
Yêu em-anh mỉm miệng cười
Em buồn vô tận điệu cười của anh
Vàng thau lẫn lộn chênh vênh
Làm sao phân biệt Sở Khành? Thúc Sinh?
Còn riêng Kim Trọng đầu tiên
Còn riêng Từ Hải uyên nguyên cuối cùng?
Chẳng nhe? Chẳng nhẽ cực cùng
Tình yêu tuyệt đối điệp trùng dở dang
Yêu nhau từ áng mây vàng
Xa nhau từ bữa trăng vàng rụng rơi
Anh đừng hỏi nữa anh ơi
Tâm tình nhi nữ khắp nơi tan tành
Yêu nhau một phút cũng đành
Miễn là phút ấy chân thành yêu nhau
——Bùi Giáng——-
Mưa dữ dội trên đường phố trên mái nhà…
Lưu Quang Vũ
(Tặng Quỳnh, ngày xưa)
Mưa dữ dội trên đường phố trên mái nhà
Như thác trắng vỡ tan như bạc của trời như bước chân của ký ức
Em vuốt nước mưa chảy ròng trên mặt
Ngoảnh đầu nhìn về đâu ?
Trong tiệm cà phê, bài hát về một người đàn bà cầm trái táo
Người đàn bà mặc áo xanh đi dưới biển lá cây vàng
Những người ngồi sau cửa kính nói gì ta chẳng biết
Chỉ thấy họ cười và bình hoa đổ máu run run
Những điếu thuốc những làn khói những vỏ chai rỗng không
Những tờ báo, tấm ảnh cũ, một nửa khuôn mặt trong tấm gương
Một chiếc xe bịt kín đi qua
Năm tháng và tuổi trẻ đi qua
Mắt em buồn hoang vắng.
Làm sao anh biết được
Điều ta tìm ẩn hiện nơi đâu,
Mỗi con người một vật thể cô đơn
Nhìn rõ nhau qua cửa kính trống trơn
Nhưng không thể nghe nhau không thể nói.
Bây giờ anh chỉ còn là một chiếc cốc vỡ, một vết thương
Buổi chiều, những trái cây mùa thu thơm ngát
Em bảo phải cần tìm một lý do để sống
Để gắn bó để lòng mình yên ổn
Thật thế chăng, có thể có không em ?
Thuốc người ốm có chữa được người ốm khác ?
Bàn tay xanh xao quả táo âm thầm
Con chim sẻ bay vù qua khung cửa vỡ
Tiếng chuông rung tiếng ngón tay ai gõ
Hãy bình tĩnh, bình tĩnh
Những khuôn mặt những vòng xoáy những đám mây
Sẽ hiểu được sẽ không còn đáng sợ
Chúng ta sẽ chịu được khổ đau sẽ làm việc
Đóng một cái đinh treo một tấm áo
Và yêu nhau dưới một ngọn đèn
Những ngón tay, có thật thế chăng em ?
Mưa như bước chân những khát vọng vô hình
Trên một biển lá vàng đang nổi gió.
(9-1973)
__________________
Giang hồ
Tàu đi qua phố, tàu qua phố
Phố lạ mà quen, ta giang hồ
Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
Chẻ củi, trèo thang với giặt đồ
Giang hồ đâu bận lo tiền túi
Ngày đi ta chỉ có tay không
Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
Mây trắng trời xa, trắng cả lòng
Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn
Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình
Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình
Giang hồ có buổi ta ngồi quán
Quán vắng mà ta chửa chịu về
Cô chủ giả đò nghiêng góc ghế
Đếm thấy thừa ra một gốc si
Giang hồ mấy bận say như chết
Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
Ừ thôi trời đất cứ liêu xiêu
Giang hồ ta chẳng hay áo rách
Sá gì chải lược với soi gương
Sáng nay mới hiểu mình tóc bạc
Chợt tiếng trẻ thưa ở bên đường
Giang hồ ba bữa, buồn một bữa
Thấy núi thành sông biển hóa rừng
Chân sẵn dép giầy, trời sẵn gió
Ngựa về ta đứng bụi mù tung
Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi, cũng nhớ nhà
Phạm Hữu Quang
Design by Simon Fletcher. Powered by Tumblr.
© Copyright 2010